TCA Việt Nam chuyên phân phối Bảo hiểm các loại! Hãy liên hệ bộ phận tuyển dụng: 0914205579 - Bộ phận Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ TCA Việt Nam trong thời gian qua!
kinh doanh, bán hàng, tư vấn, bảo hiểm Những cá nhân, tổ chức, đại lý,muốn bán, hợp đồng bảo hiểm Back to Top
Monday, January 22, 2018

Đấu trường sinh tử thời hiện đại



Tôi tên là Ngô Tâm. Tôi là một người phụ nữ trung niên chưa có gia đình, cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều rất nhàm chán cứ sáng sáng sau khi thức dậy tắm rửa, ăn uống rồi chuẩn bị đi làm, chiều về là cơm nước,  nghỉ ngơi, cứ như vậy trôi qua mỗi ngày cho đến 1 lúc tôi mắc phải một rắc rồi lớn xẩy ra với cuộc đời mình. Đó chính là việc bị bắt cóc, bị đưa đến 1 nơi lạ hoắc mà nơi đó buộc chúng tôi phải chiến đấu với nhau để giành lấy sự sống sau. Một đấu trường của thời hiện đại, nơi đó không cung cấp cho chúng tôi vũ khí tối thượng như súng các loại như trong các bộ phim của Hoollywood, mà là các loại vũ khí như của thời trung cổ, kiếm, riều, dao gắm…( hên là những thứ này chứ súng đạn chắc bó tay vì không biết sửa dụng, phụ nữ có được học về những thứ này bao giờ, trong quân đội chưa chắc đã có những loại vũ khí hiện đại vậy )
Các vị kháng giả sẽ là người đặc cược, kiếm tiền từ việc xem ai sẽ là người sống sót. Có lẽ đây là một bộ phận giới siêu giàu nghĩ ra cái trò chơi man rợ này trên con người. Tôi đã chứng kiến cảnh người ta giết nhau chỉ để giành lấy sự sống, và tôi cũng phải như vậy, thật khủng khiếp.
Tôi vốn là một phụ nữ thông minh, tôi luôn cố tìm cách, nghiên cứu xem có cách gì để trốn ra hay không. Bản thân đã trải qua 1 cuộc chiến sinh tử mà chính tôi là người đã giết  người khác để giành lấy sự sống cho chính mình. Tôi quan sát rất kỹ những nơi đặt camera, hàng rào thép gai ngăn không cho đối tượng bỏ trốn.
Quả thực tôi cảm thấy phục vì bản thân mình, vừa thông minh, vừa can đảm. Trong khi ở một nơi nhìu người như thế này, bọn họ chỉ biết khóc lóc, suy nghĩ tiêu cực và tìm cách sống sót trong cuộc chiến sắp tới, trong khi tôi lại âm thầm tìm cách trốn thoát. Tôi nghĩ rằng khi thoát được rồi, tôi sẽ nhanh chóng tìm đến cơ sở của chính quyền thông báo cho họ về việc này.
Và đúng thật, tôi đã trốn thoát trong một lần sắp ra chiến trường tiếp đợt 2. ( tôi chỉ mới tham gia có một lần mà thôi ) Tôi đã lợi dụng sự sơ hở của tên cai ngục, thoát khỏi sự quan sát của các camera. Trong quá trình trốn chạy, tôi đã cứu được một người trẻ tuổi khác cùng trốn với mình, tôi đã nghĩ đây là đấu trường của phụ nữ nhưng rốt cuộc không phải như vậy mà còn có một nơi của đàn ông nữa. Khi trốn chạy cùng, cậu thiếu niên trẻ tuổi nghe tôi nói kế hoạch của mình là sẽ thông báo cho CA về tổ chức mang rợ này thì anh ta tiêu cực ngay lập tức, từ chối trốn tiếp cùng tôi.
Tổi chức này lập ra chắc chắn đã rất lâu, thì hẳn phải có sự nhúng tay của bộ phận quan chức, việc thoát ra sẽ không có hiệu quả vì chúng ta cũng sẽ bị bắt lại mà thôi. Việc chúng ta bị bắt cóc từ cuộc sống hiện tại chắc chắn cũng đã có danh sách, cũng bị xóa tên nhân dạng trong hệ thống hồ sơ thông tin của nhà nước. Không thể trở về cuộc sống hiện tại được nữa vì có trở về, tìm lại các mối quan hệ quen biết thì cũng bị chúng phát hiện và bắt lại mà thôi.
Anh ta nói rất đúng, dù có trở lại thì cũng không thể có cuộc sống như bình thường được nữa, có lẽ nhân dạng, hồ sơ đã bị xóa nhưng các điều tra về lý lịch, mối quan hệ quen biết cũng đã có bản sao lưu để sẵn đó. Chỉ cần chúng ta thoát, trở về thì cũng sẽ bị bắt lại. Nếu bị bắt lại chắc chắn kết cục cũng sẽ không tốt lành. Bọn chúng là vậy, kiếm tiền trên sự sống của người khác.
Cậu thiếu niên không đi nữa mà nói: Tôi sẽ quay lại và giết hết bọn đã làm ra nơi đó vì tôi không còn đường đi nữa rồi.
Chúng tôi chia tay nhau ở đó. Tôi vẫn có thể tham gia cùng anh ta để trả thù, nhưng bản phân là người hướng thiện, không muốn sát sinh tạo nghiệt, việc trải qua một lần là quá đủ với cuộc đời tôi. Tôi cũng nhận ra kế hoạch của mình rất sai sót cho nên tôi chọn cách trốn sang nước ngoài. Nhưng trốn ở đâu đây..Trung Quốc, Myanmar, Thái Lan hay Campuchia. Vấn đề ngôn ngữ đối với tôi là khó, vì tôi không biết ngoại ngữ, cũng không có căn cước mà ở những nơi này không có căn cước thì rất dễ bị bắt và đưa trở lại về nước mà về nước lại thì sẽ rơi vào tay bọn chúng, chết là cái chắc.
Suy nghĩ tìm xem nước nào không gắt gao việc căn cước. Thời buổi hiện đại thật nguy hiểm. Quyết định nước nào, thật khó khăn. Tôi quyết định chọn đất nước Thái Lan, nơi đây có vẻ dễ sống, tôi có thể chọn cách lấy một ông chồng ở đó, nhập quốc tịch, dễ dàng lẩn trốn ở một miền quê nào đó. Thái Lan có vẻ là một đất nước thân thiện.
Tôi sẽ theo kế hoạch, trốn chạy. Bản thân không có tiền, không căn cước nên tôi không thể nào qua cửa khẩu, biên giới một cách lộ liễu đến như vậy. Tôi cũng đã nghĩ đến việc chọn cướp căn cước của một người trông khá giống mình nhưng tôi lại thôi ý định ấy. Việc bây giờ là tìm đủ nguồn lương thực đủ dùng. Cũng thật may mắn cho tôi khi tìm thấy một số nhà người lạ. Họ sống rât dễ, không cảnh giác cửa nẻo. Tôi chỉ cần đợi họ đi làm vắng nhà, lẻn vào lục lọi, tìm tiền và nhu yếu phẩm cần thiết cho chuyến đi của mình.
Khi tìm được thức ăn, một ít trái cây trong tủ lạnh của họ, tôi đã ăn ngấu nghiến vì nhịn đói nhìu ngày. Tôi chỉ ăn có mấy cây cỏ dại mọc ven đường cầm hơi sống tạm qua cơn đói. Những lúc ấy tôi thấy chúng quý giá vô cùng, những thứ mà trước đây tôi xem không ra gì hoặc không để ý. Đúng là khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì mới biết cái gì quý giá. Tôi cũng viết một tờ giấy cám ơn với sự cảm kích vô cùng người mà tôi đã vào nhà họ trộm đồ.
Tôi lấy được 1 ba lô, những cái áo khoát khín người, nón, khẩu trang, nước uống, một ít bánh quy và trái cây, cả tiền nữa. Số tiền không lớn không đủ cho tôi mua thực phẩm, nước uống mỗi ngày. Tôi quyết định chọn cách tiết kiệm. Thật hay vì ban ngày ra đường tôi vẫn thoải mái đội nón, đeo khẩu trang. Trùm kín mít nên không dễ dàng bị phát hiện. Tôi rất phục mình, tài lanh lợi, tháo vát. Tôi vừa trốn chạy mà lại vừa có khả năng lẻn vào nhà người khác, trộm nhu yếu phẩm, tiền trên chuyến hành trình của mình. Nếu không nhờ vào khả năng đó thì có lẻ tôi sẽ không thoát được. Mỗi khhi vào được một nhà bất cẩn nào đó, tôi đều thầm cám ơn, tôi thậm chí còn viết giấy để lại để cám ơn những gì mình đã lục lọi, lấy đi. Tôi chỉ lấy thức ăn, tiền, ngoài thứ này ra tôi không lấy thêm gì khác. Có những gia đình, họ để những thứ giá trị như vàng, điện thoại, máy tính đắt tiền ở trong nhà, cửa nẻo hớ hênh.
Tôi không lấy những thứ này. Vì sao? Vì nếu lấy chúng tôi phải đem bán, mà đem bán thì thế nào cũng sẽ bị phát hiện tung tích, người mất của cũng sẽ báo CA và tôi cũng sẽ bị lộ hành tung.  Vì vậy tôi không lấy những thứ này, đồ đặc trong nhà tuy bị tôi vào trộm nhưng vẫn rất ngăn nắp, gọn gàng mà không bị rối tung lên ( tôi còn viết giấy cảm ơn họ và mong rằng họ đừng báo cáo vụ đột nhập nhà họ ). Tổng số tiền tôi gom được từ nhiều nhà đã lên đến mưới mấy triệu.
Thời gian ở trong nhà họ là mỗi lần hạnh phúc của tôi. Tôi được đi tắm, gột rửa toàn bộ những mồ hôi mặn chát trên cơ thể, sạch sẽ thơm tho. Tôi còn tìm được cả một chai nước hoa mắc tiền từ nhà người ta nữa, tôi cảm thấy mình rất may mắn vì xã hội có những con người thờ ơ, thờ ở với những thứ xung quanh. Đã có vài lần người hàng xóm xung quanh bắt gặp tôi ở trong nhà của người Hàng xóm khác nhưng họ chả nói gì, chả quan tâm. Cám ơn sự lạnh lùng đó vô cùng.
Tôi đã chọn một bộ quần áo nhiều túi, ở mỗi túi tôi đều chứa nhu yếu phẩm cần thiết. Tôi chỉ ra đường vào ban ngày và không đi vào ban đêm. Ban đêm tôi chọn đi vào khu chung cư, ngủ ở chân cầu thang lối thoát hiểm, nơi mà ít người qua lại, tôi cũng không lẻn vào nhà của những khu chung cư cao cấp vì nơi đây đặt rất nhiều camera, rất dễ bị lộ.
Tôi dùng tiền mua vé xe đến khu vực gần biên giới 2 nước, trong đêm tôi tôi lẻn qua theo đường rừng núi, trốn tránh. Trước khi qua được biên giới tôi đã nhanh chóng đổi tiền sang đô mỹ, đô mỹ có thể sửa dụng được nhiều nơi trên thế giới, mỗi lần mua một món đồ nào đó tôi không bao giờ cho họ thấy mình có bao nhiêu tiền, mà tôi chỉ cầm ít tiền ra mà thôi. Với vốn tiếng anh ít ỏi, tôi đã có thể sống nhiều ngày ở Campuchia và từ đây tôi đến được biên giới thái lan, cũng lẻn qua theo đường rừng núi, sông suối.
Tôi đã từng xem về đất nước Thái Lan, tôi biết về Chang Mai, thế là tôi quyết định đến Chang Mai, đến đó sống. Khu đó chỉ có ½ là  thành thị, còn lại là vùng nông thôn làm nông nghiệp. Khi đến đó rồi, kế hoạch tiếp theo là sẽ chọn một người nào đó tốt bụng và lấy anh ta. Tôi thật may mắn vì là phụ nữ, nên chọn giải pháp này chứ là đàn ông thì chưa biết thế nào.
Tôi đi đến 1 ngôi nhà của một người lạ làm nông nghiệp ở đó, tôi nói cần thuê chỗ trọ vừa nói tiếng anh mà vừa tiếng thái. Lúc qua đổi tiền Baht thái tôi đã mua 1 quyển từ điển tiếng thái. Trả tiền và ở đó 1 tháng, trong tháng đó tôi quan sát cách anh ta làm, đối xử với mỗi người xung quanh, tôi khá chắc anh ta là người tốt, cũng vừa hay anh ta không có gia đình. Tôi đã hỏi anh ta có muốn 1 người vợ như tôi không?
Anh ta trầm ngâm một chút và đồng ý. Vậy là tôi đã có một nơi thật sự có thể nương tựa vào. Tôi đã sống cùng anh ta và quên đi những gì mình từng trải qua. Kết thúc câu chuyện của cuộc đời mình. Tôi may mắn khi lập ra kế hoạch trốn chạy này, nhờ đó mà có cuộc sống hạnh phúc, rất may cho tôi, tôi đã không cam chịu số phận như những người phụ nữ đã bị bắt, tôi chọn một số phận khác, uống mình theo ngịch cảnh để chọn một hành trình khác. Tôi không biết những sự việc còn lại ở nước mình như thế nào. Tôi cám ơn vì mình đã không phạm sai lầm khi đến nơi đây sinh sống.
Tôi đã từng can đảm trong sự sợ hãi nhưng rồi cũng đã vượt qua nó và tiến lên phía trước, bỏ mặc những gì không hay vào quá khứ. Trong các bộ phim của Hollywood thì nhân vật nữ rất dữ dội, có thể quay lại và tiêu diệt cả một quân đoàn, nhưng đây là hiện đại và không phải là Hollywood mà có thể hành động giống như vậy được. Cách này là tốt nhất cho tôi, mặc kệ những sự việc có thể xẩy ra cho những người khác. Cũng chẳng cần biết đến sẽ có bao nhiu người nữa rơi vào nguy hiểm của đấu trường sinh tử đó. Không thể làm được gì cả, im lặng và sống nốt phần đời còn lại ở một đất nước xinh đẹp. Thái Lan.






 Tác giả...




























tcaviet@gmail.com tcaviet@gmail.com

0 comments:

Post a Comment

domain, domain name, premium domain name for sales

Popular Posts