TCA Việt Nam chuyên phân phối Bảo hiểm các loại! Hãy liên hệ bộ phận tuyển dụng: 0914205579 - Bộ phận Kinh doanh: 0912191357 để được tư vấn, hướng dẫn miễn phí, Cảm ơn quý khách đã ủng hộ TCA Việt Nam trong thời gian qua!
kinh doanh, bán hàng, tư vấn, bảo hiểm Những cá nhân, tổ chức, đại lý,muốn bán, hợp đồng bảo hiểm Back to Top
Saturday, July 8, 2017

Đây là câu truyện ngắn kinh dị nhẹ nhàng nói về cuộc hành trình của tôi và một người bạn tên An.

Tôi và An là 2 đứa bạn thân cấp 2, cùng học, cùng chơi, cực kì thân thiết. Trong một buổi tình cờ di dạo phố, vì thích khám phá nên chúng tôi đã đi đến một khu vực lạ, tháng này cũng là tháng của lễ hội hóa trang, cho nên đi vào ban tối là cực kì thích thú.

Nhưng chúng tôi đã không biết rằng mình đã đi lạc vào một khu phố kinh hoàng, nơi xẩy ra vô số những điều kinh khủng mà chúng tôi không thể tượng tưởng ra.
Chúng tôi cứ đi dạo, thích thú ngắm nhìn những gian hàng buôn bán tấp nập, cứ đi, đi, đi và tự bao giờ chúng tôi đã đi vào 1 khu rất kì lạ. Khi tiến vào khu này rồi thì sẽ không còn tài nào tìm được đường ra nữa. Các tòa nhà cao tầng như bít lại lối đi ban đầu mà chúng tôi đã đi.


2 đứa chúng tôi tìm mãi mà không thể nào tìm ra được lối đi về, những người, gian hàng buôn bán xầm uất từ từ biến mât vào màng đêm, ánh đèn cùng lịm tắt. Giờ đây chúng tôi chỉ nhìn thấy lờ mờ bởi ánh trăng phản chiếu trong màng đêm giữa những tòa nhà, hàng xe...

2 đứa chúng tôi hoản hốt, chạy loanh quanh một hồi, mệt quá chúng tối đã ngồi nghỉ và thiếp đi từ bao giờ, lúc tỉnh lại chúng tôi thấy mình và những người khác đang ngồi chung với nhau, điều lạ là căng phòng này giống như 1 lớp học vậy, mỗi người một bàn riêng biệt.

Tôi vốn là đứa gan dạ, cảnh tượng này tôi chắng mảy may sợ hại, cứ lặng lặng quan sát xung quanh
tôi nhìn thấy mọi người, tôi gọi, nhưng chả người nào đáp lại, có vẻ như họ đã bị mất tri giác, chỉ còn mỗi tôi.
Tôi không biết bọn người đã bắt chúng tôi định làm gì nữa? Một lúc sau bên dãy hành lang có một người dẫn theo một cô gái, tôi có thể nhìn thấy là cô ấy đang trần truồng, tôi nhẹ nhàng theo dõi, họ đi đến một căn phòng gần đó, cô gái leo lên bàn nằm. Người đan ông kia cầm dao, và nhiều thứ sắc bén khác đang bắt đầu làm thịt cô gái đó. Tôi không hiểu tại sao cô gái đó lại chịu để bị giết, bị sai khiến như vậy????

Trong đầu tôi chỉ biết rằng mình cần tìm cách thoát khỏi cái chốn này, họ không có quyền bắt chúng tôi vào đây, tôi sẽ không chết như cô gái đó.

Tôi chạy đến bên cạnh An, kéo An theo mình, liên tục tát vào mặt An, cố gắng làm cho An tỉnh thức. May mắn là An cũng tỉnh sau một tràng bạt tay từ phía tôi...tôi giải thích cho An hiểu tình hình, vì không tìm thấy bất kì lối ra nào nên tôi nói chúng ta cứ giả vờ như mọi người ở đây, khi nào có cơ hội là trốn ngay. An hỏi tôi : còn những người khác thì sao?

Cười nhẹ, lúc này chúng ta chỉ lo cho bản thân mình được thôi, chuyện khác tớ không lo được.

Một lúc sau có một người đến ra hiệu, tất cả chúng tôi đều đi theo một cách vô thức, đi đến một hành lang dài, gần hành lang có một căng phòng nối ra một khu vực khác, nhìn từ xa tôi chắc đó là một bể bơi, có ánh sáng, bầu trời xanh chiếu rọi.

Chúng tôi đi theo đến một khu vực, trong lúc di chuyển, một người trong số những người ở chung với chúng tôi tỉnh thức, anh ta hơi hốt hoảng, nhưng đã kịp được tôi giữ lại và trấn an. Cùng hợp tác để tìm ra lối thoát.
Những người khác thì cứ típ tục đi theo người đàn ông lạ, cả 3 chúng tôi cũng làm bộ đi theo, từ từ tụt lại phái sau, chúng tôi chạy ra chỗ hành lang có ánh sáng, bể bơi lúc nãy.

Khi tới đây, tôi mới biết khu vực này bị ngăn cách bởi một dòng sông cạn, phía xa bên kia là những dãy nhà ôm sát mép sông. Bị ngăn cách bởi hàng rào, có thể leo ra ngoài được. An bắt đầu leo lên hàng rào, tiến ra ngoài. 2 đứa chúng tôi chưa kịp leo khỏi hàng rào thì có người chạy đến, cả 3 hoảng sợ, An cố gắng vượt nhanh qua con sông cạn, tiến qua bên những dãy nhà.

Chỉ còn 2 đứa tôi thì chạy sang một lối khác, đây là toilet của bọn chúng, mau trốn đi...Tôi nhanh chóng trốn vào một chỗ có thể quan sát được. Người đan ông đó bắt đầu tìm từng buồm, ông ta tiến đến chỗ anh bạn kia đang trốn. Tôi nói, rồi xong....

Tôi lao ra, ù té chạy mặc cho anh ta chống trả với người đàn ông đó. Tôi cứ nghĩ mình rất can đảm, nhưng rốt cuộc thì không phải khi bỏ mặt anh ta ở đó. Tôi chạy men theo dãy hàng lang khác, chạy càng lúc càng xa. Đi đến chỗ này là một căn phòng chứa đầy khay đựng trứng vịt, những chiếc lồng sắt to đùng. Tôi cũng trông thấy một người đàn ông khác đang bê những khay trứng, có vẻ như ông ta là công nhân ở đây. Tôi dần dần mất đi tri thức, mà cứ đứng trưng trưng ở đó một hồi lâu.

Đến tầm trưa hôm sau tôi mới tỉnh thức, tôi lại thấy ông ta bên những khay trứng vịt, khay những con vật đã bị lột da trắng buốt, tôi không biết nó là con gì nữa, trông khá giống chuột, béo múp. Tôi đi theo ông ta đến khu vực làm bếp. Tôi nhìn thấy ông ta moi ruột của những con vật đó, bỏ vào nồi, bên trong là những thứ màu trắng, bụng tôi đói...Và tôi lại bị mất ý thức một lần nữa.

Lúc tỉnh lại thì mình đã ở một căn phòng tập trung, cùng rất nhiều người khác ( vậy là tôi đã bị bắt rồi ), bọn họ cũng mặc bộ đồ học sinh giống tôi, mỗi đứa đều được cho một khẩu phần ăn giống nhau, tôi nhận ra đây là cái thứ mà người làm bếp kia đã làm. Tôi cố nhét vào miệng để lấy năng lượng, những người khác thì ăn ngon lành.

Lúc bấy giờ người phân phát đồ ăn múc cho tôi một khẩu phần khác, những viên to màu đen giông hình ốc, khi bỏ vào miệng, tôi chợt nhận ra đây là cứt chuột khô.

Lúc bấy giờ, có một người đan ông đội nón thợ mỏ, quần áo cũ mèn, đến ngay trước cửa, ông ta phát ra những tiếng nói lạ lùng, thứ âm thanh tôi không hiểu. Có vẻ như bọn họ đang xung đột lợi ích với nhau nên mới xẩy ra cải vã. Tôi nhanh chóng đứng dậy và chạy trốn, chỉ lạ là tại sao tôi lại chạy đến gian bếp, nơi có nồi nước to, tôi cố hốt thật nhiều cái thứ màu xanh trong nồi, chạy đến khu vực bếp ăn. Tôi dùng chính những thứ màu xanh đó, bôi lên mí mắt của những người khác.

Họ thức tỉnh, tôi bảo họ theo tôi chạy trốn, nhưng bọn họ vẫn ngồi yên...Tôi không thể nào lay được bọn họ cùng theo mình, tôi chạy ra cửa men theo hành lang, chạy mãi chạy mãi...

Ý thức của tôi cũng dần dần mất đi dù vẫn đang cố sức chạy, cho đến mãi một thời gian sau đó tôi mới thức tỉnh lại như ban đầu. Tôi cũng nhận ra rằng mình đã lớn hơn, không còn như một đứa cấp 2 nữa..Thân thể tôi phì nhiêu, cứ như thể tôi chuyển từ cơ thể mảnh khảnh sang cơ thể béo ú này, cơ thể béo múp với bộ đồ làm bếp màu trắng tinh.

Tôi lại cố sức chạy trốn tìm lối đi riêng, tìm đường về nhà. Thật kì lạ là tôi lại tìm thấy được dãy phố khi xưa mình từng đi qua, từng chi tiết của nó rõ ràng như mới hôm qua vậy, tôi bắt gặp một người khác đi ngược lại hướng của tôi, tôi kéo anh ta, bắt anh ta đi theo mình. Anh ta có vẻ dễ nghe lời người lạ.

Đi một lúc, tôi bắt đầu nhận ra ở cuối đường có 2 người lính gác, tôi tiến đến, người lính gác bảo tôi có thể qua nhưng anh ta phải ở lại. Họ giữ anh ta lại, 2 chúng tôi chống trả, thoát ra và chạy thật nhanh để ra khỏi đó, những chiếc xe tải trắng chặn giữa con đường, không có lỗi ra. Anh ta đỡ tôi leo lên chiếc xe tải, tôi đưa tay kéo anh ta lên thì....2 người lính bám đuôi túm chân anh ta, kéo lại., tôi đã bị tuột tay.

Tôi nhận ra một người lính khác đang cố leo lên chỗ tôi, tôi hoảng quá leo xuống chiếc xe tải, vượt qua bên ngoài, cố chạy thoát thân cho thật nhanh. Tôi cũng nghe rõ tiếng anh ta gào thét thảm thiết. Tim tôi như đứng lại, không đập nổi. Lý trí cứ mách bảo, chạy chạy thật nhanh....

Tôi đã bỏ xa tên lính gác, càng lúc trời càng sáng, nhìn rõ mọi thứ...Tôi tìm lại nhà mình, tìm lại người thân, chốn cũ.
Về đến nhà, tôi gõ cửa, cũng là lúc tôi nhận ra, đây là thế giới của vài chục năm sau rồi.






Trung tâm thương mại Amway Gangseo Hàn Quốc
Trung tâm thương mại Amway Indonesia

Các bài viết khác















tcaviet@gmail.com tcaviet@gmail.com

0 comments:

Post a Comment

domain, domain name, premium domain name for sales

Popular Posts